Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Gửi mấy đứa, C1!

Sài Gòn, 1 đêm ức chế !@#$%^&* Giờ này năm ngoái chuẩn bị cắm trại, lễ tri ân rồi chia tay ra trường các kiểu. Nhìn lại thấy mình đã có 1 thời  học sinh mà có thể gọi là HUY HOÀNG như thế. 1 thời học sinh mà đặc biệt là những năm tháng cấp 3 đầy kỉ niệm. Cảm thấy thật may mắn khi được trưởng thành trong 1 tập thể với những con người ưu tú nhất nhì cái tỉnh Lâm Đồng thuở ấy, được làm "đầy tớ nhân dân" khi hàng tuần, hàng tháng phải đi đòi tiền ủng hộ :)) Nghĩ lại mà nhớ phết! Cái tập thể ấy mới ngày nào vừa chân ướt chân ráo bước vào trường THPT mà giờ đã gần hết năm nhất ĐH hết rồi. Vậy là đã ngót 1 năm rồi từ ngày chúng ta chia tay nhau ra trường. 1 năm đó nó đủ dài để tao nhận ra rằng tao đã may mắn như thế nào khi tao được ăn học ngủ nghỉ chơi bời, được cháy hết mình cùng với tụi mày. Tao nhớ lớp! tao nhớ trường! Và tao nhớ tụi mày! Trải qua 3 năm cấp 3 với tụi mày tao đã học được bao nhiêu bài học và trưởng thành lên rất nhiều để từ hồi còn sử dụng teencode !...
Các bài đăng gần đây

"Thầy cô vẫn ở đó, còn tụi con thì đi rồi."

"Thầy cô vẫn ở đó, còn tụi con thì đi rồi." (Con sẽ xưng "con" và "thầy cô" để nghe gần gũi và tình cảm hơn. Con chỉ viết ra những dòng suy nghĩ bất chợt từ những niềm trăn trở ấp ủ từ lâu, một cách liên tục, không có sự chuẩn bị, nên nếu con diễn đạt không được trôi chảy, viết chưa tới thì mong các thầy cô vẫn hiểu được những điều con muốn nói) Vậy là tụi con đã kết thúc bậc học phổ thông được 4 năm. Trong 4 năm qua, tiếp tục học ở một bậc học cao hơn, con đã trải nghiệm rất nhiều, học hỏi được rất nhiều và từ đó cũng trưởng thành lên rất nhiều. Từ đó mà con cũng trăn trở nhiều hơn về trường, về lớp, về các thế hệ sau cũng như về giáo dục hiện nay. Nếu hỏi con có muốn thay đổi gì trong quá khứ không thì chắc chắn con sẽ trả lời là không, vì con luôn cảm thấy may mắn và biết ơn khi được trưởng thành lên từ một môi trường như vậy. Con học bậc Đại học ở Sài Gòn, một thành phố năng động, nơi mà con gặp được rất nhiều bạn bè và những mối quan hệ đa dạn...

Start-ed

#11/1/2019 "Mình suy nghĩ nhiều về việc phải tìm ra thế giới cho riêng mình, thế giới mà mình thuộc về. Vẫn chưa biết nó ở đâu, nhưng phải đi tìm thì mới biết được" "Just... I don't want to be SAFE anymore!" Đó là những gì mình viết ra cách đây hơn nửa năm. Hơn nửa năm qua mình đã thay đổi rất nhiều, vẫn đang đi trên con đường mình chọn và tiếp tục khám phá thế giới này. Một chút review lại bỗng thấy hành trình mình đi qua thật truyền cảm hứng. Và nghĩ là chắc nên tập viết nhật ký hàng ngày/ hàng tuần chẳng hạn. Mình đã không thực sự vui, hay thực sự sống hết mình ở 4 năm qua, thời sinh viên mà ai cũng hết lời ngợi ca, riêng đối với mình thì không, nó nhàm chán và vô vị, mặc dù nó có thể tác động nhiều đến mình. Sau này nghĩ lại thì thấy thật tiếc khi đã sống hời hợt như vậy, đã không cố gắng hết mình. Hồi đó cứ trách móc ngoại cảnh, giờ mình nhận ra phải biết trách mình đã không cố gắng, đã không đứng lên nhận trách nhiệm với chính bản thân mình. Mình không ...

Nói với tuổi 20

Có lẽ điều bi thảm nhất đối với những con người trẻ tuổi hôm nay là càng chống đối và ghét bỏ những hình thái sinh hoạt hiện tại bao nhiêu, con người lại càng bị mắc kẹt vào những hình thái ấy bấy nhiêu. Em thử nhìn lại xem. Em chán ghét trường học, nhưng em cũng cứ phải hàng ngày chui đầu vào lớp học để nghe giảng những môn học hình như không dính líu gì đến những băn khoăn thao thức lớn nhất trong tâm hồn em. Em chán ghét thi cử, khinh miệt bằng cấp, vậy mà em vẫn phải chui đầu vào phòng thi, cố cướp cho được một mảnh bằng như bất cứ ai khác. Em rất chán ghét đời sống cạo giấy an phận của công tư chức nhưng mà em vẫn phải lê mòn gót chân đi tìm công việc như bất cứ một người thất nghiệp nào. Em không yêu, không nghĩ đến đời sống lứa đôi nhưng em vẫn lao đầu vào những cuộc phiêu lưu cảm giác để gây thêm chán chường và bực tức cho em và cho kẻ khác. Em phải bắn vào đầu những kẻ em không thù hận. Em bị mắc kẹt vào những gì em khinh ghét và những gì em ghê sợ nhất. Nhận thức ấy làm cho ...

Học để làm gì?

Hồi còn nhỏ, tới tuổi thì ba mẹ cho đi học, thấy bạn bè đi học thì mình cũng đi học, lúc đó chẳng mảy may có suy nghĩ đi học để làm gì, tại sao mọi người lại đi học. Cứ ngây thơ nghĩ rằng việc đi học cũng là một hoạt động cơ bản của một cá nhân như ăn, uống, ngủ, nghỉ. Và cứ như thế mình đi học được gần hai chục năm rồi. Rồi một ngày mình chợt nhận ra là hình như mình khá hời hợt trong việc tìm ra mục đích của việc học, rồi bắt đầu biết tự đặt cho mình những câu hỏi kiểu như học để làm gì? Chuẩn bị tốt nghiệp bậc Đại học, bạn bè đi làm, đứa thì đi học tiếp, lúc này lại càng hoang mang không biết sắp tới đây mình sẽ làm gì. Không còn là một lịch trình cụ thể như từ trước đến giờ: học xong cấp 1, lên cấp 2, hết cấp 3, vào Đại học. Đó là một khoảng thời gian vô định và mất phương hướng thật sự. Những câu hỏi học để làm gì lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Mình nhận ra rằng bản chất của giáo dục, là dạy làm người. Không chỉ dừng lại ở những hàm số, những công thức hóa học, những cấ...

Sao chúng ta cứ chọn theo cách nặng nề?

Mình đã từng rất nặng nề về chuyện làm thế nào để một mối quan hệ có thể  bền vững và lâu dài. Mối quan hệ ở đây bao gồm cả bạn bè, tình yêu, hay thậm chí là cả người thân. Mình từng suy nghĩ rằng bản chất của mối quan hệ luôn tồn tại 2 khía cạnh đối lập nhau: nếu có vui thì sẽ có buồn, có những lúc vui vẻ, hạnh phúc thì cũng sẽ có những lúc cãi vã, giận dỗi nhau. Con người ta cứ luôn muốn và tìm kiếm sự hoàn mỹ mà không để ý đến bản chất của nó. Cứ mong muốn và đón nhận những điều tốt đẹp mà không chấp nhận mặt đối lập của nó, rồi lấy đó làm lý do để kết thúc một mối quan hệ. Do đó mình kết luận rằng: con người ta phải học cách chấp nhận những thứ không mong muốn như một cách dung hòa và củng cố mối quan hệ trong cuộc sống của mình. Vốn dĩ điều này không sai, cho đến tận thời điểm bây giờ, mình đang ngồi viết bài này, thì mình vẫn thấy nó không sai. Duy chỉ một điều đó là vì suy nghĩ như vậy mà mình rất nặng nề trong việc duy trì các mối quan hệ của mình. Mình cố gắng hiểu và ch...

Đã có một Sài Gòn như thế!

Đã có một Sài Gòn như thế! Chủ nhật, Sài Gòn hôm nay buồn đến lạ, từ sáng đến trưa chẳng có lấy một sợi nắng xuyên qua được bầu trời xám xịt phía trên kia. Sài Gòn của tôi buồn đến lạ, còn tôi thấy Sài Gòn lạ nên tôi buồn... Chiều Sài Gòn lại kéo cảm xúc của con người ta đến một thứ cảm xúc mà khó có thể diễn tả được, chỉ biết là: Ừ, Sài Gòn mưa, trong lòng tôi cũng đang mưa, và những hình ảnh ngày xưa, những cảm giác của ngày xưa lại ùa về. Nhớ! Nhớ một cách bâng quơ, một các h nao lòng. Tôi có hẹn với 1 cô bạn, 1 người khá thú vị, tôi nghĩ là thế. Thế là tôi ra đường, cố gắng cảm nhận, xuôi theo cảm xúc để thấy Sài Gòn của tôi buồn thế nào, nhưng bất giác, tôi lại thấy Sài Gòn đẹp! Ừ, Sài Gòn buồn, Sài Gòn khóc, nhưng khóc xong, Sài Gòn đẹp hẳn, ít nhất là trong mắt tôi.  Sài Gòn, tôi cũng chẳng biết tại sao và từ bao giờ có cái tên này. Nhưng khi đặt chân tới vùng đất này, tôi đã có những cảm xúc đi theo tôi cả những năm tháng sau này. Những thứ bình dị, mộc mạc, mà gói trọ...